Thỉnh thoảng tôi phát hiện ra việc tôi đang làm đã được tôi note trong sổ vào một hai năm trước, nhưng khi note tôi không ý thức mình sẽ làm nó vào lúc nào. Đọc sách cũng vậy, có nhiều ý tưởng tốt đẹp trong sách sẽ đi vào tiềm thức của tôi và tôi sẽ biến nó thành hành vi lúc nào đó mà không hay biết.
Nhưng không phải cuốn nào, trang nào cũng có giá trị ngấm vào tiềm thức, có cuốn đọc xong chả nhớ gì, có cuốn muốn đọc đi đọc lại, có cuốn đọc mãi không xong, có cuốn mua về đọc vài trang rồi không buồn sờ đến lần nữa,… Vậy nên quan trọng là đọc có hiệu quả không, tiếp nhận được gì,… Đọc một trang mà ngộ được gì đó còn hơn đọc trăm trang chả ngộ được gì. Thành ra, đọc sách đôi khi là kì ngộ. Không nên chấp vào quan niệm đã đọc là phải đọc hết cuốn sách.
Nói thế, không có nghĩa tôi cổ suý cho việc không đọc sách hoặc đọc không đến nơi đến chốn. Dù sao thì “Đừng cảm thấy tiếc vì bụi hoa hồng có gai mà hãy vui vì trong bụi gai có hoa hồng.” (Abraham Lincoln).
Tản mạn nhân hoa hậu và đọc sách.
Để lại một bình luận